vỊ Thuốc Bạch phàn còn gọi Phèn chua, phèn phi, khô phèn.Vũ nát (Bản kinh), Vũ trạch (Biệt lục), Mã xĩ phàn
(Bản thảo tập chú), Nát thạch (Cương mục), Minh thạch, Muôn thạch, Trấn
phong thạch (Hòa hán dược khảo), Tất phàn, Sinh phàn, Khô phàn, Minh
phàn, Phàn thạch..
Chủ
trị, liều dùng:
NGứa âm hộ, đới hạ, ngứa lở (tán bột xức hoặc sắc
rửa). Cổ họng sưng đau, đờm dãi nhiều, động kinh. Dùng từ 2-1 chỉ uống,
ngoài dùng tùy thích.
Đơn
thuốc của tiền nhân:
(1) “Hoàng lạp hoàn” gồm Bạch phàn 1 lượng sống,
luyện với sáp ong nóng chảy viên to bằng hạt đậu đen, lần uống 10 viên
đến 20 viên với nước nóng, nếu nhọt chưa thành thì tan đi, nếu có mủ thì
vỡ mủ, mau lành miệng bài này trị đinh nhọt, phát bối (nhọt độc ở lưng),
nhọt độc đầy người.
(2) Trúng phong cấm khẩu dùng Bạch phàn 1 lượng,
Tạo giáp 5 chỉ tất cả tán bột (từng vị 1) uống một lần 1 chỉ với nước
sôi để nguội, dần dần đờm sẽ ra thì bớt.
(3) Nhức đầu không muốn ăn do đờm kết, dùng Bạch
phàn 1 lượng sắc với 2 chén nước còn 1 chén trộn với 2 muỗng mật ong,
uống sẽ nôn ra đờm, nếu chưa uống thêm nước để dễ mửa.
(4) “Hóa đờm hoàn” dùng Bạch phàn 1 lượng, Tế trà
(chè tàu) nhỏ cánh, lâu năm càng tốt 5 chỉ, Tán bột luyện với mật ong
bằng hạt đậu đen, trẻ con lần uống 5-6 viên, người lớn lần 15 viên với
nước nóng, uống đại tiện ra nhiều đờm trị động kinh bởi phong đờm.
(5) Trẻ con mới sinh khóc mãi vì hàn khí ở bụng mẹ,
dùng Bạch phàn nung lửa 1 ngày tán bột viên bằng hạt ngô đồng, mài với
sữa cho uống lần 2 viên cho đến khi hết.
(6) “Cô phượng tán” dùng Bạch phàn sống 1 chỉ tán
bột trộn nước lạnh cho uống 2-3 lần trị sản hậu bị cấm khẩu.
(7) Phèn chua phi 1 chỉ, tán bột dùng lông gà rà
vào miệng để trị chứng trẻ em miệng lưỡi trắng không bú được.
(8) Đại tiểu tiện không thông dùng Bạch phàn 5 chỉ
tán bột, nằm ngửa bỏ vào rốn làm khí lạnh vào bụng một lát thì đi được.
(9) Thổ tả dùng phèn phi 1 chỉ uống với nước đun
sôi trị đau bụng thổ tả.
(10) Rắn độc cắn để 1 cục Bạch phàn lên lưỡi dao
đốt cho chảy ra, rồi dùng nó nhỏ một giọt vào chỗ vết thương.
(11) Hôi nách dùng phèn phi tán bột bọc vào khăn
lụa hoặc khăn tay xát vào nách hàng ngày.
(12) Tai chảy nước chảy mủ, miệng lưỡi lở dùng
phèn phi rắc tại chỗ hoặc trộn nước lạnh để rửa.
Đơn
thuốc phổ thông hiện nay:
1. Sát trùng chỉ ngứa: Dùng trong trường hợp lở
ngứa, chảy nước, ký sinh trùng trong ruột.
(1) Minh phàn 1 cân rưỡi (nung lửa thành Khô phàn
tán bột). Tùng hương 3 lượng (tán bột). Thư bản du tươi nửa cân. Đem
tùng hương quậy đều với trư bản rồi nấu dẻo khi nào lấy đũa lên nhỏ giọt
hột là được, để nguội trộn khô phàn (bột) vào khuấy đều, phết dán nơi
đau, trị ngứa lở vảy ở da đầu.
(2) Khô phàn: Lưu hoàng mỗi thứ 3 lượng, Thạch cao
nung 1 cân, Thanh đại 1 lượng, Băng phiến 5 cân, tán bột cát kín khi
dùng với thái du xức vào nơi đau ngày 2 lần liên tục 5-7 ngày, trị thấp
chẩn,
(3) Khô phàn, Lưu hoàng, Xà sàng tử mỗi thứ 1
lượng tán bột trộn dầu vừng (mè) xức trị ngứa lở.
2. Khử đàm khai bế: dùng trong trường hợp viêm rát
cổ họng, động kinh đờm dãi nhiều “Bạch kim hoàn” (Xem: uất kim) trị điên
cuồng do đàm nhiều.
3. Táo thấp thối hoàng: Dùng trong chứng vàng da
do thấp nhiệt.
(1) “Tiêu thạch phàn thạch tán” gồm: Tiêu thạch,
Phàn thạch 2 vị bằng nhau tán bột uống với nước cháo Đại mạch lần 1 chỉ,
ngày 3 lần trị hoàng đản.
(2) Minh phàn, Thạch đai, các vị bằng nhau tán bột
uống lần 5 phân -1 chỉ, ngày 3 lần trị hoàng đản.
4. Liễm huyết, chỉ huyết: Dùng trong nôn ra máu,
chảy máu cam, ỉa ra máu, băng lậu xuất huyết do dao cắt “Chỉ huyết tán”
Bạch phàn, Hài nhi trà, tán bột các vị bằng nhau, mỗi lần 3-4 phân uống
với nước nóng. Trị xuất huyết ở phổi.
5. Giải độc y sang: Dùng trong trường hợp lở láy
do thấp nhiệt, dưới miệng lở chảy mủ trong tai.
(1) Khô phàn, Châu sa, các vị bằng nhau tán bột
dùng dầu mè hoặc dầu ăn dán lên, trị trẻ con bị nga khẩu sang.
(2) “Nhị vị bạt độc tán”: Minh phàn, Hùng hoàng,
các vị bằnh nhau, trộn sác trà đắp nơi đau. Trị đinh nhọt sưng đau thấp
chẩn
TÌM HIỂU THÊM VỀ BẠCH PHÀN
Kiêng
kỵ: Chứng ho âm hư cấm dùng. Không nên uống nhiều uống
lâu.
Tên
khoa học:
Alumen, Sulfas Alumino Potassicus.
Tên
gọi:
(1) Phàn có nghĩa là nướng, vị này do một loại
khoáng chất nướng ra mà thành, nó có màu trong sáng nên gọi là Minh cho
nên gọi là Minh phàn.
(2) Khi rang lên cho 1 vị xốp trắng nhẹ khô nên
gọi là Khô phàn.
(3) Phàn là phèn, Minh là trong sáng, vị phèn có
màu trong và sáng.
Mô
tả:
Điều chế phèn chua từ nguyên liệu thiên nhiên là
Minh phàn thạch, công thức K2S0, Sulfataluminium A12 (S04)3, A14(OH)3 có
lần ít sắt nung Ming phàn thạch (Alunite) rồi hòa tan trong nước nóng,
lọc và kết tinh sẽ được phèn chua, đó là loại muối có tinh thể to nhỏ
không đều, khi thì một miếng to không màu hoặc trắng, có khi trong hay
hơi đục, tan trong nước không tan trong cồn, Rang ở nhiệt độ cao phèn
chua mất dần hết nước để thành Phèn phi, xốp nhẹ gọi là khô phàn (Alument
Usium).
Tác
dụng:
Táo thấp, sát trùng, khử đàm, chỉ huyết, đồng thời
lại còn có tác dụng làm mửa mạnh nhiệt đàm.
Tính
vị, qui kinh:
Vị chua chát, tính lạnh Nhập kinh Tỳ
Sơ
chế:
Nung đá Minh phàn (ALUNITE) sau đó hòa tan trong
nước nóng, lọc và kết tinh, ngoài ra có thể chế phèn chua bằng cách nung
đất sét cho tác dụng với ACID SULFURIC, rồi trộn với dung dịch KALI
SULFAT rồi kết tinh. Dùng thứ trắng trong là thứ tốt.
Bào
chế:
(1) Phương pháp ngày xưa:
Cho phèn chua vào nồi đất nung đỏ rực cả trong lẫn
ngoài, lấy ra đậy kín lại, cho vào trong tàng ong lộ thiên mà đốt, cứ 10
lạng phèn thì 6 lạng tàng ong, đốt cháy hết để nguội lấy ra tán bột. Gói
giấy lại, đào đất sâu 5 tấc, chôn 1 đêm rồi lấy ra dùng (Lôi Công).
- Không nấu thì gọi là sinh phàn, nấu khô cho hết
nước gọi là Khô phàn. Nếu uống phải chế cho đúng cách (Lý Thời Trân).
(2) Phương pháp ngày nay dùng 1 chảo gang có thể
tích chứa được gấp 5 lần thể tích muốn phi, để tránh phèn trào ra. Cho
vào chảo đốt nóng đến khi chảy, nhiệt độ có tới 800-9000. Phèn bồng trào
lên, cho đến khi nào không thấy bồng trào lên nữa thì rút lửa để nguội.
Lấy ra cạo bỏ cái đen hoặc vàng bám bên ngoài chỉ lấy thứ trắng. Tán mịn.
Phèn phi tan ít và chậm tan trong nước.