Thành phần và phân lượng: Truật 4-6g, Hậu phác 3-4g,
Trần bì 3-4,5g, Cam thảo 1-1,5g, Súc sa 1,5-2g, Hương phụ tử 2-4g, Sinh khương
2-3g, Đại táo 2-3g, Hoắc hương 1g (không có Hoắc hương cũng được).
Cách dùng và lượng dùng: Thang.
Công dụng: Trị các chứng không muốn ǎn, giãn dạ dày
ở những người có chiều hướng bị đầy bụng.
Giải thích:
Đây là bài Bình vị tán thêm Hương phụ tử, Súc sa, Hoắc
hương. Bài thuốc này được coi là của sách Vạn bệnh hồi xuân, nhưng
trong sách đó thì bài thuốc này không có Hậu phác và Đại táo, mà lại có
Chỉ thực và Mộc hương, cho nên không rõ xuất xứ của bài thuốc này ở đâu.
Có thể coi đây là bài Bình vị tán được dùng để kích thích tiêu hóa
giống như bài Gia vị bình vị tán, đôi khi bài thuốc này cũng còn cóù tác
dụng điều tiết thực dục.
Theo Giải thích các bài thuốc: Thuốc dùng cho những
người ǎn xong không tiêu, thức ǎn đọng lại ở vùng thượng vị, hoặc sau khi
ǎn bụng bị sôi, đi ỉa và khó chịu. Người ta nói bài thuốc này chủ trị cho
những người bị đau ngực và đau bụng dữ dội, nhưng qua thử nghiệm, thuốc
không có hiệu nghiệm đối với những người đau bụng. Bài thuốc này thêm
Hương phụ tử và Sa nhân để dùng cho những người bụng trên bị tức, thức
ǎn không tiêu hoặc tim đập mạnh. Như vậy, đã trở thành bài Hương sa bình
vị tán. Thời sau giải thích là Hương phụ tử và Súc sa làm tiêu những thức
ǎn không tiêu.
Theo Hội đông y: Hương sa bình vị tán có tác dụng
điều chỉnh các chức nǎng của vị tràng, vì như vậy, người ta cho rằng phải
chǎng thuốc sẽ khiến cho người ta lại muốn ǎn uống trở lại. Hiện nay, khi
vấn đề người già ngày càng trở thành vấn đề phổ biến thì bài thuốc này
lại có cơ hội được sử dụng nhiều.